Ca dao tục ngữ

Anh thích em hơn

Anh thích mưa nhưng anh thích em hơn
Bởi vì em làm tim không lạnh giá
Mưa chỉ đến thấm xuyên qua kẽ lá
Thấm vào anh, rùng mình những ngày xa.

Anh thích phố nhưng anh thích em hơn
Phố về đêm chắc nhiều người nhộn nhịp
Nhưng không em, bước chân dần mỏi mệt
Phố càng vui hóa càng buồn càng xa.

Anh thích thơ nhưng anh thích em hơn
Những dòng thơ là nhịp điệu trang giấy
Nhưng giọng em còn ngọt ngào hơn đấy!
Bởi vì em là cả một bài thơ.

Anh thích cà phê, nhưng anh thích em hơn
Vị cà phê chỉ đôi lần ngọt đắng
Em của anh ngọt ngào đậm sâu lắng
Rót vào tim, thao thức cả đời anh.

Anh thích biển nhưng anh thích em hơn
Biển về đêm, mình nghe chuyện của sóng
Nhưng với anh, em mới là cuộc sống
Chuyện tình mình đẹp hơn chuyện biển đêm.

Anh thích em, nhưng chỉ muốn thích hơn
Thích đến khi tim không còn thích nữa
Bởi khi đó có nhiều điều chất chứa
Mảnh tim nhắc rằng anh đã yêu em.

ThucLe Blog Sưu tầm











Chi tiết

ĐINH BỘ LĨNH - Người dẹp loạn và cũng là ... người gây loạn

Nếu chỉ đọc qua các sách sử kiểu giản lược như sách giáo khoa và những sách truyện, sách sử hiện đại viết theo kiểu "dĩ hòa vi quý" thì ắt hẳn chúng ta sẽ hình dung được một vị anh hùng Đinh Bộ Lĩnh ra tay dẹp loạn, thống nhất sơn hà, trở thành Đinh Tiên Hoàng - vị hoàng đế đầu tiên của nước Việt Nam ta thời phong kiến tự chủ.
Thực tế phũ phàng hơn nhiều nhé. Cũng giống như hầu hết các vị vua khai sáng các triều đại, Đinh Tiên Hoàng là một tay gian hùng thứ thiệt. Ông không cần đợi đến lúc 12 sứ quân quẩy tưng bừng rồi mới khởi binh dẹp loạn, mà đã dựa vào địa thế Hoa Lư hiểm trở để cát cứ, mưu đồ nghiệp bá. Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép :

"Bấy giờ người động Hoa Lư là Đinh Bộ Lĩnh cậy núi khe hiểm cố, không chịu giữ chức phận làm tôi. Hai vương muốn cất quân đi đánh. Bộ Lĩnh sợ, sai con là Liễn vào triều làm con tin để ngăn chặn việc xuất quân. Liễn đến, hai vương trách tội [ Bộ Lĩnh ] không đến chầu, rồi bắt giữ Liễn đem theo đi đánh.


Hơn một tháng, không đánh nổi, bèn treo Liễn lên ngọn sào, sai người bảo Bộ Lĩnh, nếu không chịu hàng thì giết Liễn. Bộ Lĩnh tức giận nói : "Đại trượng phu chỉ mong lập được công danh, há lại bắt chước thói đàn bà xót con hay sao?". Liền sai hơn mười tay nỏ nhắm Liễn mà bắn. Hai vương kinh sợ: "Ta treo con nó lên là muốn để nó đoái tiếc con mà ra hàng cho chóng. Nó tàn nhẫn như thế, còn treo con nó làm gì". Bèn không giết Liễn mà đem quân về."

Toàn Thư chép việc Đinh Bộ Lĩnh chống nhau với triều đình nhà họ Ngô ( lúc này do Ngô Xương Văn, Ngô Xương Ngập cùng giữ ngôi vua ) vào năm 951, trong khi đó các sứ quân thực sự chỉ "thân ai nấy lo" kể từ năm 965 lúc Ngô Xương Văn mất. Tức là Đinh Bộ Lĩnh đã nổi lên trước khi có loạn 12 sứ quân rất lâu. Như vậy, Đinh Bộ Lĩnh là một trong những người khởi loạn đầu tiên. Ngoài ra, theo Toàn thư chép thì cũng thấy được phần nào tính cách của Đinh Bộ Lĩnh, sẵn sàng hy sinh con ruột của mình để mưu cầu nghiệp lớn. Tất nhiên một số người đã chỉ ra, Đinh Bộ Lĩnh tuy sai lính nỏ bắn Đinh Liễn nhưng dám cá là mấy tay nỏ đó có thách kẹo cũng không dám bắn trúng Liễn. Nhưng rõ ràng không có gì đảm bảo Ngô Xương Văn không đem Liễn giết đi vì tội của Đinh Bộ Lĩnh là tội phản nghịch. May cho Liễn là Ngô Xương Văn nhân từ :v

Nguồn : FB Văn Hóa Lịch Sử
Chi tiết

Thơ hay "Dài lâu" ?

DÀI LÂU...
Nghiêng ngả đầy vơi...một trời mơ ước
Cũng mong bên người vết xước tan đi
Lạ ơi bấy lâu dấu mộng...xiết ghì
Bao nhiêu đau đớn...xóa đi tất cả...


Bởi vì có lạ...chan hòa rộn rã
Cũng mong bên lạ...sóng cả dài lâu
Cuộc sống riêng tư buông nhẹ khỏi rầu
Cầu mong như thế và nhiều hơn nữa

Cuộc sống chông chênh...đôi lúc biển lửa
Có bạn bên lâu cũng thấy vui hơn
Bởi vì có lạ...nhẹ nhõm tâm hồn
Chẳng cần chung chăn...tin là như thế


Có phải không lạ...lặng lẽ...như thể
Hãy nắm chặt tay...dâu bể sẽ qua
Cuộc sống quanh ta...nếu như muốn xa
Chan hòa hơn nữa...chân thành...nghĩa rộng

Tha thiết trời nam...tâm hồn cháy bỏng
Hát ca suốt ngày...sống động...biển khơi
Bởi chung quanh em tất cả rạng ngời
Có công của lạ...du dương mải miết

Em dấu trong tim niền tin bất diệt
Có duyên...mai này mộng vỡ...tình vây
Có phải không lạ...thế đấy...mỗi ngày
Lâng lâng bay bổng...nồng nàn.. lạ nhé

1/12/2016/H/P

Chi tiết

Thứ Bảy của tôi.......

THỨ BẨY CHÔNG CHÊNH...

Thứ bẩy này lạ có nhớ tới ai không..?
Còn riêng em đầy vơi như thế đấy
Dù ở xa trong tim em rộn ràng sóng dậy
Một người lạ mà em đã từng quen

Thứ bẩy này em bỗng ước muốn thêm
Gom nắng niềm nam làm quà cho lạ nhé
Để lạ quên cái rét...em sẽ thỏ thẻ...
Này người lạ ơi thứ bẩy mệt lắm không...

Nếu mệt mỏi...chia sẻ với em cho nhẹ lòng
An ủi nhé kèm theo nhiều thương nhớ
Nhớ ánh mắt nụ cười hơi thở
Lan tỏa gần xa trỗi mộng...lưu hương

Này lạ ơi có nhớ cảnh đường vương
Chắc bận lắm hay là vui duyên mới
Hỏi thế thôi bởi em ít cơ hội
Chuyện gì xẩy xa đố ai biết được đâu

Nếu còn thương xin hãy gửi một câu
Rõ ràng nhé đừng lưng chừng như thế
Dù có phũ phàng em chấp nhận lạ nhé
Có thể nào ngọt ngào như mới bắt đầu không...

26/11/2016/H/P

--Sưu tầm--
Chi tiết

10 câu nói giúp người đọc hiểu đạo lý nhân sinh

Dưới đây là 10 câu nói giúp người đọc hiểu đạo lý nhân sinh và cũng là những câu nói giúp người đọc có sự lựa chọn đúng đắn trong cuộc đời của mình.
10 câu nói giúp người đọc hiểu đạo lý nhân sinh
10 câu nói giúp người đọc hiểu đạo lý nhân sinh
Câu thứ 1: Giữa người với người chính là một loại nhân duyên. Giữa tâm với tâm chính là một loại giao lưu chia sẻ. Giữa tình yêu thương và tình yêu thương chính là một loại cảm tình. Giữa tình cảm với tình cảm chính là một loại thật lòng, thật dạ. Giữa sai lầm, tội lỗi với sai lầm, cần một loại tha thứ.

Câu thứ 2: Giữa người với người, phải trao cho nhau tình yêu thương đồng loại, phải vui với việc giúp đỡ người khác. Bởi vì, khi bạn tặng hoa hồng cho người khác, trên tay bạn sẽ còn lưu lại hương thơm. Yêu thương người khác kỳ thực chính là yêu thương mình. Hãy đem tình yêu thương của mình để sưởi ấm trái tim của người khác, lúc ấy bạn chính là những tia nắng ấm áp của mặt trời.

Câu thứ 3: Thế gian quá rộng lớn mà lòng người lại quá phức tạp, sao có thể không găp phải tiểu nhân? Cõi hồng trần rất thâm sâu mà người trần lại ưa thích những điều hào nhoáng, phù hoa, sao có thể không gặp chuyện phiền lòng? Nghĩ phải đơn giản một chút bởi vì sống trên đời phải thích ứng với mọi hoàn cảnh. Coi nhẹ một chút bởi vì trên đỉnh đầu còn có một bầu trời xanh!

Câu thứ 4: Phải biết trân quý người bên cạnh mình bởi vì mỗi một thời, một khắc ở nhân gian càng ngày càng ít đi, cuối cùng còn phải chia lìa. Không cần tranh giành, không cần đấu khí, tranh hơn thua, vui vẻ trò chuyện để hiểu nhau mới là quan trọng. Phải biết trân quý người đối xử tốt với mình, bởi vì một khi đã đánh mất đi rồi thì tìm đâu cũng không được lại nữa.

Câu thứ 5: Cuộc sống đơn giản mới là cuộc sống hạnh phúc. Đời người gặp được sự tình gì cũng không nên nghĩ phức tạp. Tâm linh một khi nặng thì sống cũng mệt mỏi. Nên bỏ đi những ký ức không tốt đẹp trong trí nhớ, sống một cuộc sống vui tươi, an hòa cùng mọi người.

Câu thứ 6: Sống trên đời cũng đừng quá so đo tính toán. Cổ ngữ nói: “Trăm sự do tâm khởi, nụ cười giải ngàn sầu”. Tâm tính tốt là người bạn tốt nhất trong cuộc đời, nó khiến người ta sống sung sướng, thoải mái và bình an, khỏe mạnh.

Câu thứ 7: Người đến khi có tuổi nhất định phải để tâm được thanh thản. Ít một chút giận giữ, nhiều một chút rảnh rang, “thân vội nhưng tâm nhàn” là những điều không dễ dàng đạt được. Nhưng “thân vội mà tâm cũng vội” thì tất sẽ sinh ra loạn.

Câu thứ 8: Chẳng phải người ta vẫn nói “biết đủ thường vui” sao? Sở dĩ người ta vui là bởi vì cái tâm không bị vướng bận, tuy rằng của cải vật chất không quá nhiều. Tâm lượng sung túc, rộng lớn chính là tài phú thực sự của đời người.

Câu thứ 9: Con người còn sống ngày nào thì ngày ấy chính là phúc khí. Đời người ngắn ngủi, không cần phải nuối tiếc những việc đã qua. Mặt trời lặn, mặt trời lại mọc, buồn thì một ngày cũng trôi qua, vui thì một ngày cũng trôi qua cho nên đừng để tâm vào những chuyện quá vụn vặt, nhỏ nhoi. Hãy để tâm được thoải mái thì thân thể mới thoải mái.

Câu thứ 10: Con người sống trên đời, kỳ thực cũng không cần nhiều thứ lắm, chỉ cần sống khỏe mạnh, chân thành yêu thương mọi người thì đó vẫn được coi là một cuộc sống giàu có, sung túc.

Cuộc đời này, còn sống chính là thắng lợi, kiếm tiền chính là trò chơi, khỏe mạnh mới là điều cần thiết, vui vẻ hạnh phúc là điều mọi người mong ước nhưng được trở về nơi tốt đẹp mới là mục đích.
Chi tiết

Mình xa nhau một chút nhé anh

EM BỖNG MUỐN MÌNH XA NHAU MỘT CHÚT
Em bỗng muốn mình xa nhau một chút
Một, hai hôm hay dăm bữa, đôi tuần
Không gặp nhau, không nhắn tin, trò chuyện
Xem có thương nhiều như đã nghĩ hay không.


Xem có người nào cứ thấp thỏm ngóng trông
Đi vào,đi ra, lòng bồn chồn lo lắng
Điện thoại trên tay chỉ chờ người kia nhắn
Để được trách hờn sao mãi chẳng thấy đâu.

Xem có người nào cứ thờ thẩn, lo âu
Giờ này người ta đang ở đâu, có nhớ
Chỉ đùa thế thôi mà lặng im phát sợ
Cứ gặp, nhắn tin, đâu có chết ai nào.

Xem có người nào giả vờ nói không sao
Mà thực ra trong lòng đang gào thét
Nhớ phát điên lên, mong dòng tin muốn chết
Vẫn phải kìm lòng đợi hết mấy ngày cơ.

Xem có người nào cứ sáng tối ngẩn ngơ
Một ngày trôi qua chưa bao giờ dài thế
Để khi gặp nhau vội vàng ôm, gắt khẽ
Xa gì mà xa, như thể phát điên rồi.
#Sưu tầm 

Chi tiết

Tổng hợp các bài ca dao tục ngữ câu đố hay Việt Nam

Kho tàng ca dao tục ngữ Việt Nam
Kho tàng ca dao tục ngữ Việt Nam
Trời mưa trời gió đùng đùng. 
Bố con ông Nùng đi gánh phân trâu. 
Đem về trồng bí trồng bầu. 
Trồng ngô, trồng lúa, trồng rau, trồng cà

Tháng giêng ăn Tết ở nhà

Tháng giêng ăn Tết ở nhà, 
Tháng hai cờ bạc, tháng ba hội hè. 
Tháng tư đong đậu nấu chè, 
Ăn tết Đoan Ngọ trở về tháng năm. 
Tháng sáu buôn nhãn bán trăm, 
Tháng bảy ngày rằm xá tội vong nhân. 
Tháng tám chơi đèn kéo quân, 
Trở về tháng chín chung chân buôn hồng. 
Tháng mười buôn thóc bán bông, 
Tháng một, tháng chạp nên công hoàn toàn.
-------------------------------------------------
“Hòn gì bằng đất nặn ra,
Xếp vào lò lửa nung ba bốn ngày
Khi ra má đỏ hây hây
Mình vuông chăn chắn, đem xây cửa nhà?"

Đố bạn, đây là con gì?

"Đầu như khóm trúc
Lưng uốn khúc rồng
Sinh thì bạch
Tử thì hồng
Xuân hạ thu đông
Bốn mùa có cả."

Đây là cái gì?

Vừa bằng cái nong , cả làng đong chẳng hết.

Đây là gì?

"Xung quanh là nước mênh mông,
Tự nhiên ở giữa nhô lên một hòn;
Dạng hình giống núi giống non,
Không ngọn, non núi đố hòn gì đây?
Update........







Chi tiết